I find it rather ironic
Not so moronic
I am introduced to Dickinson
Through the vernacular
Of my mother’s tongue
Your vernacular.
Okay.
I forgive you.
Or should I forgive myself.
It no longer matters.
I will not let such an intangible thing as abandonment hinder
My affection for you.
The residue
of such pain
you will have to
carry it
alone.
tôi thấy hay
là một sự may
tôi đọc Dickinson vì anh
bằng tiếng của mẹ đẻ
ngôn ngữ của anh.
okay.
tôi sẽ bỏ qua cho anh.
hay tôi nên bỏ qua cho tôi.
nó không còn là một vấn đề nữa.
tôi sẽ không để sự bỏ rơi
cái món chẳng ăn được, làm ôi
sự quý mến
tôi dành riêng cho anh
những mảnh vụn đau đã
làm tôi khóc
anh cần gánh nó
một mình.
Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet, and translator, was born in 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.